Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2016

Liên trường Võ khoa Thủ đức



Tôi đăng ở đây một đoạn trong cuốn tiểu thuyết của cha tôi, viết về ngày lễ tốt nghiệp của Liên trường Võ khoa Thủ đức (hay được gọi là trường Bộ binh Thủ đức). Đoạn văn này dành gửi anh Ngô Đình Châu, cựu học sinh trường trung học Thủ đức, cựu sinh viên sĩ quan Liên trường Võ Khoa Thủ đức, cựu sĩ quan trung đội trưởng Trung đội Trinh sát - Sư đoàn Chín Bộ Binh.
Anh Châu là học trò của cha tôi, là người viết bài điếu văn tiễn đưa cha tôi trong diễn đàn trường TH Thủ đức, hơn hết nữa, anh từng chiến đấu với cha tôi dưới lá cờ Sư đoàn Chín.
Cha tôi nói, ai đã từng đeo lon sĩ quan Quân lực VN Cộng hòa, sẽ không bao giờ quên giờ phút này:
- Quỳ xuống các sinh viên sĩ quan.
- Đứng dậy, các tân sĩ quan.

Khi đứng dậy đã là một con người khác, mang cả một trọng trách thiêng liêng.
Tôi không nói về chính kiến ở đây. Tôi nói về nét đẹp và văn hóa của quân đội. Những người sĩ quan Quân lực Việt Nam Cộng hòa rất trí thức và lịch lãm, cả trong những năm tháng bị đọa đày trong thân phận kẻ chiến bại - họ vẫn cố gìn giữ tính cách cao quý của mình. Hình ảnh của họ làm tôi liên tưởng đến giới quý tộc miền Nam nước Mỹ trong cuộc nội chiến Nam - Bắc. Những con người đi vào cuộc chiến bằng ảo tưởng hòa bình.
Sau này, tôi tiếp xúc với rất nhiều sĩ quan cao cấp của Quân đội Nhân dân Việt Nam (những kẻ 40 mươi năm thôi ở rừng, thôi đi dép râu, những kẻ 40 năm được tiếp cận nền văn minh VNCH). Tôi nói thẳng ra đây: bọn họ là cái thứ chuyên ăn tục nói phét. Ví họ với "mọi" trong rừng hóa ra là sỉ nhục người dân tộc thiểu số. Ngồi với họ, thấy họ lần mò tìm cách rửa tiền, khoe khoang chuyện chụp giật mua hàng, dò tìm chỗ chơi gái, chờ dịp xin xỏ nhờ vả, ăn uống ngồm ngoàm... lại bổ xung tính cách bằng kiểu khạc nhổ lung tung, không ai ngờ rằng đó là những sĩ quan cấp tá.



Chương 6


QUÂN TRƯỜNG

(Trích đoạn)

Càng gần tới ngày mãn khóa, chương trình học càng nặng thêm. Suốt ngày, sinh viên phải phơi nắng ngoài bãi tập.
“Thao trường đổ mồ hôi, sa trường bớt đổ máu”. Đó là khẩu hiệu do quân trường nêu ra hàng ngày để khuyến khích sinh viên tập luyện.
Buổi chiều, cơm nước xong, một số lớn mang bài vở ra để học. Ai cũng biết rằng, kỳ thi tốt nghiệp sắp tới không gay go lắm nhưng nếu chểnh mảng thái quá để không đủ điểm trong các bài làm thì có thể bị đánh rớt và phải ra trường với cấp bậc hạ sĩ quan, vừa thiệt thòi quyền lợi trong quân đội vừa xấu hổ với thân nhân và bạn bè.
Sinh viên cố gắng học vì thứ hạng ở kỳ thi tốt nghiệp cũng là điều hệ trọng. Bộ tổng tham mưu sẽ gởi về trường bảng nhu cầu bổ sung sĩ quan của tất cả các đơn vị quân đội trên toàn miền Nam. Sau khi có kết quả tốt nghiệp, bảng nhu cầu nầy được niêm yết lên một cách công khai và các tân sĩ quan sẽ được chọn lựa theo ưu tiên của thứ tự xếp hạng nói trên.
Kỳ thi tốt nghiệp diễn ra một cách suôn sẻ. Hầu hết sinh viên đều được chấm đậu. Tân, Thảo và Bính thuộc về nhóm thứ hạng khá cao, có nghĩa là sẽ được chọn lựa nơi phục vụ theo ý thích mình.
Hôm nay là ngày sinh viên tốt nghiệp chọn đơn vị, ngày mà mọi người chờ đợi với biết bao hồi hộp. Buổi sáng, sinh viên tập họp lên hội trường được trang hoàng với nhiều cờ và biểu ngữ chúc mừng kết quả huấn luyện và kêu gọi các tân sĩ quan hăng hái lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Sinh viên sĩ quan lần lượt đi vào. Nét mặt ai cũng rạng rỡ và bồn chồn trước giờ phút quyết định cho vận mạng của mình trong quân ngũ. Tiếng nói chuyện huyên náo bỗng im bặt khi có tiếng động lụp bụp trên những chiếc loa gắn trên tường.
Một tiếng hô nghiêm dõng dạc vang lên, mọi người đứng bật dậy. Từ ngoài cửa, một toán sĩ quan bước vào, bông mai vàng, bông mai bạc lấp lánh trên cổ áo, huy chương đủ màu lủng lẳng trên ngực. Họ đưa tay chào rồi ngồi vào dãy bàn dài trải khăn trắng, đối diện với toàn thể sinh viên sĩ quan.
Một đại úy mang huy hiệu của binh chủng Dù bước đến máy vi âm. Tiếng nói trong loa tràn ngập hội trường:
- Tôi là đại úy Đỗ, thay mặt cho sư đoàn Dù đến đây gặp các bạn để giới thiệu binh chủng của chúng tôi và kêu gọi các bạn tình nguyện gia nhập binh chủng nầy.
Ông đại úy kể vắn tắt tiểu sử của sư đoàn Dù cùng chiến công của các chiến sĩ trong sư đoàn trên khắp các chiến trường. Sau cùng ông kết luận:
- Đó là nơi tốt nhất để cho các bạn thỏa chí làm trai trong thời loạn. Ở đó các bạn sẽ có dịp chiến đấu một cách hữu hiệu nhất để bảo vệ phân nửa Tổ quốc còn lại của chúng ta, đánh tan quân xâm lược để cho đồng bào ruột thịt yên ổn làm ăn sinh sống. Nào, những đứa con thân yêu và anh dũng của Tổ quốc, hãy chứng tỏ lòng yêu nước, lòng can đảm kiên cường của tuổi trẻ miền Nam. Mời các bạn lên đây để ghi tên vào bảng tình nguyện nầy.
Ông vừa dứt lời thì nhiều người đứng bật dậy giữa tiếng hoan hô vang dội của cả hội trường.
Sau đó, đến lượt sư đoàn Thủy quân lục chiến và binh chủng Biệt động quân cũng với những lời giới thiệu thực rôm rả, kích thích lòng hăng hái của tuổi trẻ. Mỗi lời giới thiệu đều được mọi người hoan hô nhiệt liệt.
Thảo đứng bật dậy, nghiêm trang bước lên ghi tên mình vào sổ của binh chủng Biệt động quân.
Những người tình nguyện trở về chỗ ngồi trong khi một thiếu tá bước đến máy vi âm và tiếng nói trong loa vang lên:
- Chúng tôi hết lòng hoan nghênh các bạn đã tình nguyện vào các binh chủng vừa rồi. Sau đây, do nhu cầu của quân đội, bộ tổng tham mưu đề cử một số tân sĩ quan về các đơn vị như sau.
Ông thiếu tá đọc tên từng người với đơn vị được chỉ định.
Thảo và Bính vụt quay sang nhìn Tân. Bính nói nhỏ:
- Anh Tân, anh có tên về sư đoàn Chín Bộ binh. Tại sao người ta chỉ định như vậy? Tại sao người ta không cho anh chọn đơn vị? Anh đậu hạng cao mà.
Tân mỉm cười, vỗ nhẹ bàn tay bạn:
- Anh nghe rồi và cũng đã đoán được điều nầy. Thôi, mình nên im lặng. Bây giờ đến phần chọn lựa đơn vị theo thứ tự ưu tiên của thứ hạng. Anh và Thảo xong rồi, bây giờ đến lượt Bính đây.
Trên một bục cao người ta giăng lên một bảng to tướng gồm danh sách nhiều đơn vị quân đội với nhu cầu sĩ quan cần bổ sung. Tất cả sinh viên chăm chú đọc. Các đơn vị gồm các sư đoàn bộ binh, các tiểu khu và một số các cơ quan không tác chiến, như các đơn vị quản trị địa phương. Các đơn vị không tác chiến nầy là đích ngắm của nhiều sinh viên và luôn luôn được chọn trước tiên.
Bính được gọi tên trong tốp đầu gồm hai mươi người, lên bàn thư ký ghi tên. Khi cậu về chỗ, Tân hỏi ngay:
- Bính chọn đơn vị nào?
- Sư đoàn Chín Bộ binh.
- Trời đất, sao lại chọn như thế? Có hàng trăm chỗ tốt hơn nhiều.
Bính cười:
- Em chọn xong rồi. Thôi im lặng để các bạn khác nghe tên mình.
Công việc xong xuôi trong buổi sáng. Tất cả lần lượt ra về. Ba bạn kéo nhau xuống quán nước. Vừa ngồi xuống ghế, Tân lặp lại ngay câu hỏi:
- Tại sao em chọn về sư đoàn Chín. Anh bị bắt buộc đã đành. Em có thể chọn lựa, tại sao lại cũng theo về đó.
- Mấy hôm nay, em cũng phân vân lắm không biết nên chọn ngành nào. Đến khi nghe anh bị chỉ định về sư đoàn tác chiến thì em có quyết định dứt khoát là phải đi cho biết chiến trường. Đã trót mang quân phục rồi mà không ngửi được mùi thuốc súng nơi chiến địa thì cũng phí tấm thân làm trai trong thời loạn.
Thảo ngắt lời:
- Hoan hô anh Bính. Nhưng tại sao anh không tình nguyện vào biệt động quân với tôi cho vui? Hay là anh thích đi chiến đấu chung với anh Tân hơn là với tôi.
- Không phải vậy đâu. Trong hai anh, được chiến đấu chung với ai thì tôi cũng thích. Lúc đầu, tôi cũng có ý định tình nguyện đi biệt động quân với anh nhưng thấy thiên hạ hoan nghênh hăng quá nên tôi đâm ngại.
- Tại sao lại ngại?
- Tôi muốn ra chiến trường là để chia sẻ thân phận bi đát với đồng bào và với chiến sĩ ngoài mặt trận. Tôi không thích người ta gọi mình là anh hùng. Tôi không bao giờ muốn dùng chiến tranh để bước lên đài vinh quang. Đối với tôi, chiến tranh bao giờ cũng là điều tồi bại, đáng nguyền rủa. Tôi muốn đi vào chiến tranh với tâm trạng xót xa chứ không phải bằng sự hăm hở tìm chiến thắng. Vì vậy, khi nãy, lúc nghe người ta hoan hô dữ quá, tôi bỏ ý định tình nguyện vào ba binh chủng ưu tú nhất của quân đội.
Tân quay sang vỗ vào vai Bính:
- Ý tưởng của em nghe hay lắm nhưng em nói như thế có thể làm buồn lòng anh Thảo.
Bính cãi lại:
- Không, em biết anh Thảo tình nguyện ra chiến trường, đâu phải với mục đích lợi dụng chiến tranh để xây đài vinh quang cho mình đâu. Anh Thảo đi đánh nhau để cho miền Nam được sống thanh bình và hi vọng gặp lại em gái anh ấy. Em luôn luôn kính phục tâm tình đó của anh Thảo mà.
Thảo gật đầu:
- Bính nói đúng. Cùng một công việc nhưng mỗi người có thể chọn cho mình một mục đích và một thái độ riêng. Bính còn nhỏ tuổi mà ý tưởng và lời nói y như của một triết gia. Nếu không có cuộc chiến nầy, Bính có khả năng trở thành một nhà tư tưởng. Thực là đáng tiếc.
Bính mỉm cười: 
- Cuộc chiến nầy đang hủy hoại bao nhiêu là thứ quý giá của đồng bào, của Tổ quốc, sự thiệt thòi của tôi có nghĩa lý gì. 
(...) 

*
* *


Hôm nay là lễ mãn khóa. Trời vừa sẩm tối, tất cả sinh viên đã hàng ngũ chỉnh tề trên cái sân rộng có tên là vũ đình trường. Tất cả đều mặc quân phục đại lễ, trông rất uy nghi.
Trước mặt các hàng quân là một khán đài khổng lồ, cờ xí rực rỡ dưới ánh đèn pha công suất lớn. Quan khách lần lượt đến trong tiếng quân nhạc chào đón rộn ràng. Sau lễ chào cờ và diễn văn của chỉ huy trưởng, đèn điện bỗng tắt phụp. Khắp nơi chung quanh, những ngọn đuốc được đưa lên cao, cả vũ đình trường chìm trong ánh sáng lung linh huyền ảo.
Tiếng hô dõng dạc vang lên trong các loa:
- Quỳ xuống các sinh viên sĩ quan.
Khoảng trống rộng rãi của vũ đình trường như sụp xuống. Tất cả sinh viên đồng loạt quỳ một gối trên mặt đất, hai tay để ngay ngắn trên đầu gối thứ hai. Những sĩ quan xuất hiện, đi len lỏi trong các hàng quân, thay huy hiệu alpha của sinh viên bằng chiếc lon sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng hòa. Cả vũ đình trường im phăng phắc, nghe rõ cả tiếng gió xào xạc trên những cây cao.
Bỗng tiếng thét trong loa vang lên:
- Đứng dậy, các tân sĩ quan.
Mọi người trong các hàng quân vụt đứng dậy, trong một động tác đồng loạt và gọn gàng. Tiếng nói trong loa tiếp tục:
- Người thủ khoa, đại diện cho toàn thể, sẽ bắn bốn mũi tên theo bốn phương trời để biểu hiện cho chí tang bồng hồ thỉ của các tân sĩ quan, nguyện đi đến bất cứ nơi nào của đất nước để bảo vệ Tổ quốc thiêng liêng.
Tất cả các đèn pha bật lên một lượt, cùng rọi vào một bục gỗ khá cao đặt ngay trước khán đài. Một tân sĩ quan trẻ tuổi từ hàng quân tiến lên, mang cung tên trên hai vai. Anh bước lên bục, đứng thẳng người, ưởng ngực. Trên nền đen thẩm của một đêm không trăng, ánh sáng mạnh của các ngọn đèn pha làm cho thân thể cường tráng của anh nổi bật lên, đẹp như một vị thần Hi lạp.
Một cách chậm rãi, anh lấy cung ra khỏi vai và rút lấy một mũi tên đặt vào dây cung. Anh dang hai chân ra, thân mình hơi khòm xuống, kéo dây cung về sau và buông ra. Mũi tên vụt lao đi trong ánh đèn rọi theo được một khoảng rồi biến mất trong đêm tối.
Người sĩ quan thủ khoa đứng thẳng dậy đổi hướng, đưa tay qua vai rút mũi tên thứ hai.
Khi mũi tên cuối cùng lao đi, tất cả đèn vụt bật sáng, tiếng quân nhạc nổi lên ầm ầm như sóng vỗ vào bờ làm mọi người giật mình chợt tỉnh sau một lúc đắm chìm trong khung cảnh huyền ảo mà hào hùng lạ thường.
Người sĩ quan thủ khoa bước xuống bục cao rồi tiến đến phía trước hàng quân. Anh dõng dạc hô to ba lần lời thề trung thành với Tổ quốc, sẵn sàng hi sinh tánh mạng để bảo vệ cuộc sống bình yên cho nhân dân. Hơn hai ngàn tân sĩ quan đều đáp lại lời thề, tiếng hô vang to như sấm dậy. Mọi người đều cảm thấy các mạch máu trên đầu mình như căng ra và sắp vỡ tung.
Sau khi một vị tướng đọc to nhật lệnh của Tổng thống truyền gởi đến các tân sĩ quan, buổi lễ kết thúc.
Sau đó là một đêm không ngủ cho toàn thể quân trường. Không còn nữa không gian vắng lặng trong bóng đêm sau khi hiệu lệnh báo giờ ngủ bắt đầu. Các quán ăn đầy ắp người. Trên các con đường ngoằn ngoèo, trên các ghế đá ven bãi cỏ, trên các hành lang, đâu đâu cũng vang lên tiếng ca hát, tiếng đùa giỡn, tiếng chuyện trò vui vẻ. Ngày mai, tất cả đều lên đường. Đêm nay là đêm cuối cùng của anh em ở tại quân trường nầy. Mười tháng rưỡi đã trôi qua. Quãng thời gian nầy quá ngắn ngủi đối với một đời người nhưng lại đầy ý nghĩa trong quãng đời trai trẻ của họ. Ngày mai, họ sẽ lên đường đi khắp nơi, theo hướng những mũi tên mà người thủ khoa của họ đã bắn đi trong buổi lễ. Chiến tranh sẽ tỉa bớt dần một số bằng hữu đã cùng nhau hòa mồ hôi trên những bãi tập. Mai sau, khi chiến tranh chấm dứt, sẽ còn được bao nhiêu người trở về để nhìn lại cảnh cũ, để nhắc lại với nhau những chuyện vui buồn của những ngày tháng quân trường?
Những tia sáng đầu tiên của buổi bình minh xuất hiện báo hiệu cuộc chia tay đầy xúc động bắt đầu. Mỗi người được cấp phép mười ngày để đoàn tụ với gia đình rồi sẽ lên đường đi trình diện.
(...)
Võ Phá

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét