Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2020

Tống Chính Thao, nhân vật người Trung Hoa đầu tiên của tôi


Hắn là nhân vật phản diện tàn ác và thủ đoạn trong Bầu Giàn Bí Đất, là bộ mặt tăm tối của chính quyền đặc khu Phong Thổ.
Khi qua phần 1 Mở Đầu, viết đến phần 2, tôi không dám nghĩ đến chuyện đưa người Trung Hoa vào làm nhân vật chính. Bởi vì viết về họ tôi phải khai thác khía cạnh tâm lý đặc thù của người Hoa, mô tả những mối quan hệ trong gia tộc người Hoa, tạo dựng không gian sống của cộng đồng người Hoa. Trong cuốc sống, tôi có rất ít mối quan hệ với người Trung Quốc hay Hoa kiều.
Một tác giả khôn ngoan vẫn có thể giải quyết vấn đề bằng cách né tránh, ở đây, tôi có thể chỉ viết về cộng đồng người Việt ở Phong Thổ. Và như vậy, thế giới người Hoa sẽ được mô tả qua cái nhìn của người Việt. Sự né tránh này hoàn toàn lương thiện và được các tác giả sử dụng rất nhiều, nhất là khi nhân vật chính được viết ở ngôi thứ nhất (tôi).
Nhưng trong văn chương, tôi ít né tránh vấn đề. Trong cuộc sống thật cũng vậy, tôi thường đi thẳng, chấp nhận vượt qua trở ngại, chấp nhận thương đau thiệt thòi. Tôi không là người khôn ngoan.
Trong hình ảnh có thể có: thực vật, hoa, ngoài trời và thiên nhiên

Một trong những truyện ngắn đầu tiên của tôi viết về đất nước Thổ Nhĩ Kỳ, năm 2006, là khi tôi chưa hề đặt chân đến nước Thổ. Truyện ngắn “Thành Phố có hai mùa mưa nắng” được viết khi tay nghề còn rất non kém, nhưng là một dấu mốc khi tác giả đưa ngòi bút vượt qua không gian mình đang sống.

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2020

Phần Kết

(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Sài Gòn mùa hoa mai vàng. Chiến dịch vận động tranh cử đang diễn ra sôi nổi ở các quận huyện. Xuân an bình tự do về trong ánh mắt trẻ thơ long lanh, trong nụ cười rạng rỡ của các cụ già.
Đảng Thanh Niên Tự Do dựng diễn đàn thảo luận với cử tri trên công viên Khải Định. Lá cờ màu chàm tung bay phần phật trong gió xuân. Cánh chim hiên ngang chao lượn giữa vùng trời bao la là biểu tượng của Đảng Thanh Niên Tự Do. Họ cần thêm sự ủng hộ cử tri đất Sài Gòn để chiếm được phần lớn số ghế ở Nghị viện liên bang. Những người ủng hộ họ không chỉ là những thanh niên tuổi mười tám, lần đầu tiên cầm lá phiếu dân chủ trên tay, không chỉ là những sinh viên vừa bước chân vào trường đại học, không chỉ là các công nhân trẻ từng ngày đổ mồ hôi trong những khu công nghiệp sầm uất. Họ còn hy vọng có được lá phiếu của những người đã qua một thời tuổi trẻ khao khát tự do.
Diễn giả là một người đàn ông lục tuần quắc thước, mặc đồ vest đen.

Phần 3: Ngày thứ Ba cuối cùng - 20 giờ


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Chu Lệnh Khang bồng thằng Cún chạy về hướng Khe Đá. Cảm giác bị theo dõi lại trỗi dậy, hắn dừng chân dáo dác nhìn quanh. Những mái nhà đổ nát của làng Thổ Phỉ câm lặng hiện ra trong sương chiều xẩm tối như những ngôi mộ lớn. Từ đấy những ánh mắt u uẩn dõi ra, gửi đi lời nguyền rủa. Chu Lệnh Khang nhếch môi, tự nhủ: “Nếu họ mạnh hơn mình, họ đã tấn công.” Hắn không nhìn quanh nữa mà rảo bước đi về phía trước.
Chẳng mấy chốc rừng cây tất thụ đen đúa đã hiện ra trong tầm mắt.
Thằng Cún đang gục đầu trên vai Chu Lệnh Khang, nói nhỏ:
“Chú để cháu ở bờ rừng này rồi quay lại.”

Phần 3: Ngày thứ Ba cuối cùng - 19 giờ


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Đỉnh Bạch Mộc Luơng Tử ầm ầm đổ xuống. Hang Quạ vùi trong đất đá. Núi non rung chuyển. Long mạch cuộn mình. Từng đàn quạ táo tác bay lên, kêu la thảm khốc.
Lâm tướng quân trồi đầu lên mặt đất cất tiếng cười hung tợn.
Lão Què chống gậy men theo ruộng ngô, ra đến bìa rừng.
*

Phần 3: Ngày thứ Ba cuối cùng - 18 giờ


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Mân tỉnh giấc trong vùng ánh sáng leo lét xuyên qua khe tủ sắt.
Đoàn tàu vẫn chưa khởi hành như kế hoạch. Những cái bánh sắt vẫn chưa dịch chuyển. Những chiếc tủ sắt vẫn chưa rung lên, lắc lư, va vào nhau. Hơi lạnh dữ dội thấm qua lớp mền len và đám áo quần cũ làm Mân tê dại đi. Hai bình dưỡng khí của Mân đã cạn, gã cố hít thở chậm rãi lượng oxy ít ỏi trong ngăn sắt, nhưng vùng không khí quanh gã đặc dần lại. Phổi của Mân cũng đặc dần lại. Tay chân Mân cứng đờ. Gã chờ nghe tiếng bánh xe chuyển động, chờ nghe tín hiệu của Khâm Bưu, nhưng chỉ có sự im lặng ghê rợn bao phủ. Mân lại thiếp đi. Trong cơn hôn mê, gã nghe những tiếng động kỳ dị từ những ngăn tủ bên cạnh.

Phần 3: Ngày thứ Ba cuối cùng - 17 giờ


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Cập Ngôn rút súng ngắn ra, nhắm vào con đầu tiên. Tiếng súng vang lên chát chúa. Cái đầu con chuột vỡ toang. Thân hình nó giãy lên vài đợt rồi nằm thẳng đơ. Mấy con chuột khác hoảng sợ bỏ chạy vào góc tối, giương cặp mắt đỏ rực nhìn ra. Cập Ngôn thấy thế thì khoái chí cười hô hố.
“Tao bắn chết hết. Con nào có gan thì bò ra đây.”
Đàn chuột thù hằn kêu lên chét chét.
Có tiếng ho khúc khắc. Nắp quan tài mở hẳn, một bóng áo trắng vật vờ ngồi dậy. Chu Lệnh Khang vừa thoáng nhìn khuôn mặt người trong quan tài, hắn đã kêu lên khiếp hãi:
“Tất cả nằm ấp mặt xuống đất. Không nói chuyện, không cử động.”
Cập Ngôn đứng dậy, lên đạn khẩu ZH-05. Hắn hướng nòng súng trường về phía bóng áo trắng, nhếch miệng cười:
“Ma quỷ hả? Mày lại đây. Tao khạc lửa cho mày coi.”

Phần 3: Ngày thứ Ba cuối cùng - 16 giờ


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Chu Lệnh Khang vừa thấy cỗ quan tài thì biến sắc. Không khí trong làng này còn âm u, ma quái hơn ngoài Khe Đá. Hắn quay sang thằng Cún, hỏi:
“Ai ở trong quan tài.”
Thằng Cún sợ hãi nói nhỏ:
“Cha già của làng.”
Chu Lệnh Khang vừa nghe hai chữ thốt ra trong miệng thằng Cún thì cau mày.
“Nghe không hay chút nào. Cháu liệu mình có ở đây trú mưa được không?”
Thằng Cún rầu rĩ nói:
“Mình cũng không thể đi đâu được. Trời sắp mưa rồi, Vãn Thạch lại đến.”
“Vãn Thạch là ai?”
“Là một đứa từng sống trong nhà này. Nó bằng tuổi cháu nhưng rất ác. Nó giết tất cả những người nó nhìn thấy. Chú mau đóng hết cửa lại.”

Phần 3: Ngày thứ Ba cuối cùng - 15 giờ 35


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Đường vào làng Thổ Phỉ bị chặn ngang bởi những lùm gai sấu và cây tất thụ. Cập Ngôn vừa nhận ra cây tất thụ thì lo lắng hỏi thằng Cún:
“Chỉ có một đường này thôi sao?”
Thằng Cún gật đầu, chỉ tay về phía xa.
“Phía dưới kia cây dày đặc, chưa đi qua được đã tắt thở chết.”
Thầy Bâng đi bên cạnh Chu Lệnh Khang, lên tiếng:
“Cây này dân Làng Hạ gọi là cây sơn, một loài cây giết người. Mủ của nó cực độc, chỉ hít phải hơi cây là bị lở da, sưng mặt, nghẹt khí quản.”
Chu Lệnh Khang hỏi:
“Vậy làm sao đi qua?”
“Quấn khăn lên mũi, chạy nhanh qua thôi.”
Chu Lệnh Khang lẩm bẩm:
“Hy vọng không còn thứ gì độc địa hơn nữa.”

Phần 3: Ngày thứ Ba cuối cùng - 14 giờ 30


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Gió tiếp tục thổi mây xám về vần vũ, che kín bầu trời. Thằng Cún đứng sững lại, nhìn lên cao ra vẻ lo lắng và sợ hãi. Chu Lệnh Khang vỗ vai nó.
“Có chuyện gì thế, Cún?”
Cún mếu máo:
“Cháu sợ mưa.”
Chu Lệnh Khang giật mình hỏi ngay:
“Vậy bọn kia cũng sợ mưa?”
“Vâng ạ. Họ sợ mưa và sợ ánh mặt trời.”
Khang đảo mắt nhìn trời rồi ra vẻ tự tin bảo:
“Gió mạnh thế này không mưa được đâu.”
Thằng Cún lắc đầu:
“Khe Đá và làng Thổ Phỉ mưa nhiều lắm. Mưa rất to đến bất chợt. Bởi thế mà họ cứ vất vưởng.”

Phần 3: Ngày thứ Ba cuối cùng - 13 giờ


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Thằng Cún dẫn đoàn người đi tiếp về hướng tây. Hóa ra nó biết một con đường rất ngắn thoát ra khỏi rừng Quỷ Tiên Mộc. Khí hậu thay đổi thật nhanh chóng, ấm dần rồi bắt đầu nóng bức. Bên ngoài rừng, một khung cảnh hoang vu khô hạn hiện ra. Cánh đồng thê lương trải dài đến dãy núi xa mờ chỉ lác đác vài cây bụi thấp, cỏ gai và xương rồng.
Cập Ngôn lạ lùng hỏi thằng Cún:
“Mày dẫn bọn tao đi đâu thế này?”
“Đi ra khỏi rừng.” Thằng Cún trả lời gọn lỏn.
“Đèo mẹ mày. Đây là đâu?”
“Đường ra khỏi chỗ này.”

Phần 3: Ngày thứ Ba cuối cùng - 12 giờ 10


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Tống Chính Thao bấm số điện thoại. Sau vài đợt chuông reo, bên kia đầu dây giọng Hà Hãn Mưu hấp tấp vang lên:
“Dạ, dạ. Em đây.”
“Kế hoạch ra sao?”
“Vẫn ổn định. Em đã cho trung đội Mãnh Long chiếm các điểm trọng yếu của Đằng Xung, chỉ có lệnh là tấn công.”
Thao nói nhỏ:
“Vậy mày cứ làm theo như đã bàn. Tối nay đúng bảy giờ, khai hỏa.”
“Dạ, em rõ.”

Phần 3: Ngày thứ Ba cuối cùng - 11 giờ


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Tiểu Bá Thỉ sốt ruột đi vào chân vách đá. Lư Khả đang dùng rựa chém điên loạn vào thân trà cổ thụ. Khoảng đất dưới chân gốc trà bị đào bới nham nhở, phủ kín xác hoa. Khuôn mặt Lư Khả nhuộm đỏ nhựa trà trông thật gớm ghiếc.
Tiểu Bá Thỉ khó chịu bảo:
“Này bác, đã quá giờ về rồi đấy.”
Lư Khả nhìn sang Thỉ, ánh mắt thất thần như không nhận ra. Bỗng rồi lão chỉ tay vào mặt Thỉ gào lên:
“Đường Thục Nhi, mày không chỉ đường cho tao thì con mẹ mày chết khát dưới chân núi.”

Phần 3: Ngày thứ Ba cuối cùng - 10 giờ


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Cập Ngôn lái xe vào giấu ở một lùm cây rậm rạp. Điện thoại của hắn báo tin hai cuộc gọi nhỡ của Tống Chính Thao. Rất ít khi Thao liên lạc trực tiếp với cấp dưới. Công tác của Cập Ngôn thường chỉ do Hà Hãn Mưu hay Tiểu Bá Thỉ chỉ đạo. Hai cuộc gọi liên tục của Khu trưởng ngay buổi sáng hôm nay, chứng tỏ một sự việc bất thường. Cập Ngôn đoán, âm mưu đào thoát của hắn đã bại lộ. Chuyện giả bệnh dịch tả để về làng chắc đã bị bên bệnh viện phát giác, vì Cập Ngôn không hề ghé qua xin khám sơ cứu. Con đường quay trở lại của hắn đã không còn nữa. Cập Ngôn biết rõ Tống Chính Thao trừng phạt kẻ phản bội ra sao. Sẽ không có cái chết êm thấm ở bệnh viện Trung Ương mà là màn hành hình trên núi cho diều quạ xâu xé.
Hắn lắc đầu xua đi hình ảnh khủng khiếp, kiên quyết ra lệnh:
“Tất cả vào rừng.”

Phần 3: Ngày thứ Ba cuối cùng - 9 giờ


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Tống Chính Thao ngồi bên bàn giấy, nói vào điện thoại:
“Mày qua ngay, nhận kế hoạch hành quân. Trung đội Hắc Hỏa khẩn cấp ra tuần tra khu vực bãi Đá Khèn, kiểm tra dọc thung lũng băng qua Đằng Xung.”
Chiếc ghế dưới mông hắn nóng như có lửa. Chuyện phải điều động đội đặc nhiệm cuối cùng ra khỏi Ủy Ban làm hắn đâm ra nóng nảy. Nhưng Thao tự nhủ, suốt hơn ba mươi năm nay kế hoạch của Tống Chính Thao chưa bao giờ trật một bước. Theo thỏa thuận ngày hôm qua với Đằng Xung, Thao đã để Hà Hãn Mưu cùng trung đội Mãnh Long ở lại bảo vệ khu du lịch. Chỉ có hắn cùng hai cận vệ chạy xe về lại Phong Thổ.
Việc điều động cả hai trung đội đặc nhiệm ra khỏi Ủy Ban làm Thao thấy bất an. Mãnh Long và Hắc Hỏa là thần hộ mạng của hắn, chưa bao giờ bọn chúng được phép ra hoạt động khu vực bên ngoài. Nhưng đây là nước cờ vi diệu của Thao mà không ai có thể lường trước.

Phần 3: Ngày thứ Ba cuối cùng - 8 giờ

(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Ở điểm tập kết đã có năm người chờ sẵn. Họ có vẻ sốt ruột. Khi bóng Hứa Ngải Kỳ vừa xuất hiện trên con đường dẫn qua ruộng rau, Chu Lệnh Khang liền thở phào:
“Chuẩn bị khởi hành thôi.”
Cập Ngôn ngồi bên tay lái cau mày khó chịu, hắn không ưa giọng ra lệnh của Chu Lệnh Khang. Lẽ ra, hắn chỉ định đưa Từ Yến trốn đi, nhưng Cập Ngôn nghèo kiết xác. Hắn tự biết mình sẽ không bao bọc nổi một người phụ nữ tuyệt đẹp như Yến. Nhờ Yến móc nối, hắn mới chấp thuận cho hai phạm nhân cùng vượt biên. Hai mươi triệu nhân dân tệ là số tiền mà Hứa Ngải Kỳ sẽ trả cho hắn ở Ma Lù Thàng. Cả cuộc đời Ngôn chưa bao giờ biết đến số tiền khổng lồ như vậy.

Phần 3: Ngày thứ Ba cuối cùng - 6 giờ


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Hứa Ngải Kỳ căm ghét nhìn thân hình béo phệ của Tống Tăng Hoàn nằm thoi thóp trên giường. Cuộc truy hoan với hắn đêm qua vẫn còn làm ả buồn nôn. Tuy bị bắt làm gái chuyên nghiệp cho lầu Liễu Liên, mỗi đêm đều phải đi khách, Hứa Ngải Kỳ vẫn là một phụ nữ ngoan cường. “Nhẫn nhục” cũng là một ý chí ngoan cường, Hứa Ngải Kỳ nhếch môi cười. Ả khoái trá cứa dao lam lên cổ tay Tống Tăng Hoàn.
Tống Tăng Hoàn vừa đần độn, vừa bệnh hoạn, vừa tham lam. Việc mỗi đêm phải làm tôi đòi cho phó ban hình sự Phong Thổ là nỗi nhục lớn nhất trong trong mười bước khổ nhục kế của Hứa Ngải Kỳ. Suốt bốn tháng nay, ả chỉ mong đến thời khắc được tự tay cắt cổ Tống Tăng Hoàn. Nhưng mạng Tống Tăng Hoàn còn lớn lắm, Kỳ chỉ cắt tĩnh mạch cổ tay Hoàn, cho hắn thoi thóp sống. Máu từ cổ tay Hoàn đang loang dần ra tấm nệm trắng. Từ một đốm bằng quả chanh, nó đã chậm rãi lớn dần thành quả cam. Hứa Ngải Kỳ khoái trá nhìn quả cam đỏ ối, ả tự nhủ: “Cứ từ từ như thế, mày thoi thóp sống cho đến lúc tao ra khỏi Phong Thổ”. Tống Tăng Hoàn vẫn đang còn say thuốc, Hắn nằm bất động, tay chân bị trói chặt vào thành giường.

Phần 3: Ngày thứ Ba cuối cùng - 4 giờ


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Làng Hạ chưa hết giờ giới nghiêm, trời vẫn còn tối thăm thẳm. Ba đứa nấp sau lùm cây ven đường, lo lắng chờ nghe tiếng xe. Không đứa nào dám thở mạnh. Không đứa nào dám quay đầu nhìn lại ngọn núi nơi họ ẩn náu từ gần một tuần nay. Không đứa nào dám nghĩ đến chuyện xe không đến. Họ không còn đường trở lui.
Ánh đèn xe đến trước tiếng máy xe. Một vùng sáng vàng vọt hiện ra nơi khúc quanh vào làng. Nó lớn dần rồi biến thành hai ngọn đèn tròn. Khi đấy mới có tiếng rì rì của chiếc xe cũ lẫn trong gió núi. Nen bất giác nắm chặt tay Thạc, kéo lùi lại hai bước. Chỉ có Mân thận trọng tiến ra con đường mòn. Chiếc bóng của Mân ngắn dần cho đến khi chiếc ô tô đến thật gần.

Phần 2 Đặc Khu Phong Thổ - Du lịch Đằng Xung


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Thẩm Thiên Vi là thư ký của chuỗi siêu thị bán hàng tạp hóa và nước giải khát ở Côn Minh. Năm nay cô ba mươi tám tuổi, độc thân, thu nhập kha khá. Thẩm Thiên Vi đọc sách nhiều, xem phim nhiều, yêu thích một lối sống hiện đại. Cô ăn mặc theo kiểu Tây Âu, mùa hè uống bia, mùa đông uống rượu vang đỏ, mê nhảy breakdance và hip-hop.
Bước vào tuổi ba mươi lăm, Thẩm Thiên Vi kiên quyết xây dựng một quan niệm sống mới. Cô bỏ ngoài tai mọi lời bóng gió về tình trạng gái già, từ chối những cơ hội mai mối nhàm chán mà đầy tổn thương, thôi dành dụm tiền xây dựng một mái ấm không bao giờ có. Như nhiều phụ nữ độc thân chán ngán quan điểm tam tòng tứ đức, căm ghét truyền thống trọng nam khinh nữ của xã hội Trung Quốc, Thẩm Thiên Vi muốn sống cho chính bản thân mình.

Phần 2 Đặc Khu Phong Thổ - Hồn đất oan


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Hai người ngồi trên hai phiến đá, cách nhau khoảng một mét. Trước mặt họ là bãi đất hoang. Con đường làng chạy đến đây thì bị lau cỏ phủ kín. Dường như, lâu lắm rồi không ai đến nơi này, không ai bước qua cánh cửa cổng bằng cây rừng mục nát. Ở đấy chỉ còn vài thanh gỗ mốc đen đổ chồng lên nhau, hai cặp bản lề rỉ sắt nằm lẫn trong lá mục.
Người đàn bà nhìn sang phiến đá bên cạnh, ngơ ngác hỏi:
“Đây là đâu? Sao lại hoang vu thế này?”
Người đàn ông đảo mắt nhìn quanh, rồi bị hút vào hai cặp bản lề. Anh lảo đảo đứng dậy tiến về phía cánh cửa cổng. Như con búp bê gỗ cũ kỹ, đầu gối anh đang long ra từng mảnh. Anh quỳ xuống bờ cỏ, cẩn thận nhấc từng thanh gỗ mục, xếp lại ngay ngắn thành hình cánh cổng. Đôi mắt anh mờ đục đi.

Phần 2 Đặc Khu Phong Thổ - Gia đình thầy Bâng


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Buổi chiều thứ hai, thầy Bâng đang ở trong chuồng gà, xăm xoi xác con gà mái. Nó nằm bẹp dúm ở góc chuồng, thân thể khô đét. Những vết thương ở cổ thòi ra ghê rợn. Ống thực quản, dây thanh quản gần như đứt toạc, lòng thòng trong đám lông bê bết máu khô. Thầy Bâng lật tới lật lui con gà, ngoài vết thương ở cổ, không có vết thương nào khác. Chồn cáo không ăn gà như thế này bao giờ. Mà con cáo lông đỏ chết hôm qua ở góc vườn cũng trong tình trạng như tương tự. Thân thể nó cũng khô đét, vết thương trên cổ toang hoác ghê rợn.

Phần 2 Đặc Khu Phong Thổ - Ba đứa con trai Làng Hạ


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Bọn chúng vừa hai mươi tuổi. Ba đứa cắt máu ăn thề vào lúc mặt trời xuống ngang triền mây.
Mân ngồi xếp bằng trước mặt hai thằng bạn, đưa chung rượu màu đỏ lên môi. Gã rưng rưng nước mắt, uống hết phần cuối cùng trong ly. Vị máu tanh tanh ấm ấm chảy xuống cuống họng.
“Vì sự sống và cái chết của ba đứa mình.“
Ba thằng con trai nghẹn ngào đặt bàn tay phải đen đủi lên phiến đá. Từ mỗi đầu ngón tay trỏ máu vẫn rỉ ra đỏ tía.

Phần 2 Đặc Khu Phong Thổ - Y tá bệnh viện Trung Ương


(Tác giả giữ bản quyền. Xin đừng trích dịch hay sao chép lại.)
*
Khâm Bưu là y tá ở bệnh viện Trung Ương. Năm nay hắn hai mươi mốt tuổi. Cha hắn là Khâm Cần, bạn cùng lớp với Lư Khả thời còn ở Nghi Lương. Lẽ ra Bưu phải được nâng đỡ cho đi học nghề bác sĩ, nhưng Bưu là con trai ngoài giá thú của Khâm Cần với một phụ nữ người Làng Hạ. Mang một nửa dòng máu Nam Qua, Khâm Bưu chỉ may mắn làm công việc y tá trong bệnh viện Trung Ương, nơi chỉ có người Làng Thượng và người của chính phủ Trung Quốc đưa sang. Bưu nhìn khuôn mặt tái mét của Lư Khả, hắn vừa bốc thuốc vừa than phiền:
“Bác không được làm việc quá sức nhé.”