Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiểu thuyết Miền Hư Ảo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiểu thuyết Miền Hư Ảo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

Tiểu thuyết Miền Hư Ảo



Tôi tặng cuốn tiểu thuyết đầu tay này cho Ảo Giới, 
cho bạn bè tôi – những chiến binh bloggers, 
cho khát vọng tự do 
và cho niềm tin vào một ngày mai không còn áp bức.

Hãy cùng nhau thắp lên ngọn lửa hiệp thông.

*

Phần I: Miền Hư Ảo

Chương 1 – Tranh blog – Kẻ tự vẫn
Chương 2 – Giang blog – Lời yêu thương cho Nông Lâm
Chương 3 – Vũ Văn Thung blog – Lời anh chàng đẹp trai
Chương 4 – Giang blog – Lời yêu thương cho Hoài Bắc
Chương 5 – Cô Năm blog – Lời người bán gà
Chương 6 – Cô Năm blog – Lời người bán gà (tiếp theo)
Chương 7 – Đồng chí blog – Lời con gà trống cụt
Chương 8 – Tử hình blog – Lời kẻ bị xử bắn
Chương 9 – Oan hồn blog – Lời quan tổng đốc
Chương 10 – Sỏi blog – Lời đứa sinh viên bị xe đụng
Chương 11 – Pháp Sư blog – Lời đứa sinh viên mê gái
Chương 12 – M.blog – Lời tình yêu ngọt như chè
Chương 13 – Sự cố
Chương 14 – Diễn đàn Miền Hư Ảo
Chương 15 – Giang blog – Sinh viên là phóng thể
Chương 16 – Giang blog – Khoái lạc là cứu cánh
Chương 17 – Giang blog – Tình người là cái phao lủng
Chương 18 – Giang blog – Tôi không đi tiếp nữa
Chương 19 – Diễn đàn Miền Hư Ảo


Phần II: Miền Miên Ảo

Chương 20 – Cô Năm blog – Ván cờ lưỡng bại câu thương
Chương 21 – Cô Năm blog – Đêm mồng bảy có trăng lưỡng nghi
Chương 22 – Cô Năm blog – Án mạng trên đầm Thuỷ Điệt
Chương 23 – Cô Năm blog – Âm binh bất động thủ
Chương 24 – Cô Năm blog – Hoa đào rơi bên thảo lư
Chương 25 – Diễn đàn Miền Miên Ảo
Chương 26 – Cô Năm blog – Sáu Hận, nhân chứng cuối cùng
Chương 27 – Cô Năm blog – Bị Hắc Lệnh Kỳ săn đuổi
Chương 28 – Cô Năm blog – Cõi Bất Nhất
Chương 29 – Cô Năm blog – Password "Cánh Đồng Lau Đỏ"
Chương 30 – Cô Năm blog – Đường qua Mũi Móng Chim
Chương 31 – Cô Năm blog – Vượt sông Đoạt Hồn Hà
Chương 32 – Cô Năm blog – Núi Răng Sói và Đông –Tây link
Chương 33 – Cô Năm blog – Thành eBay
Chương 34 – Cô Năm blog – Bình nguyên Apple và thôn Rồng Rắn
Chương 35 – Cô Năm blog – Chiến trường Manh Động
Chương 36 – Cô Năm blog – Lời chào của Âm Binh Tả Sứ
Chương 37 – Cô Năm blog – Đồ đệ Trư Bát Giới và khoá học cỡi heo
Chương 38 – Cô Năm blog – Hành quyết trong ruộng dưa
Chương 39 – Cô Năm blog – Thật hư Miền Hư Ảo
Chương 40 – Cô Năm blog – Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu 

*

Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

Chương 40: Cô Năm blog - Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu


Đường từ Hoả Sơn về tới Thổ Ty chỉ mất có một tuần. Bước chân tới thung lũng Chàm Trổ là lòng ngã xúc động bồi hồi ghê gớm lắm. Qua khỏi cánh rừng mộc miên kia, căn nhà cỏ của ngã sẽ hiện ra bên dòng suối xanh. Ngã bỏ hành lý trên lưng Bát Giới xuống, rưng rưng nói với nó:
– Ngộ Năng, ngươi quay về lại Chốn Manh Động đi. Ở đây là thế giới khác, không có chỗ cho ngươi đâu.
Bát Giới khịt khịt mũi ra chiều lưu luyến lắm, rồi nó quay lưng lại, lững thững đi về phía động Hoa Sương. Ngã nhìn theo cái lưng gù to lớn của nó, cho tới khi cái bóng màu xám khuất hẳn sau mấy lùm cây. Một nỗi mất mát bỗng dưng tràn tới. Những tháng ngày phiêu lưu sống động đã là quá khứ. Ngã đã trở về thế giới cũ, tuổi già mệt mỏi kéo tới nhắc nhở những ngày cuối đời rồi sẽ trôi qua buồn tẻ cô đơn ở Thổ Ty. Ngã thở hắt ra, bần thần ngồi xuống bờ đá. Nặc tử tới ngồi bên chân ngã, nó tần ngần hỏi:
– Bà Năm về tới nhà rồi sao có vẻ không vui?

Chương 39: Cô Năm blog - Thật hư Miền Hư Ảo

***
Tin Địa Phủ bị phá nát, Sùng chúa bị Trừng Giới Trại giết chết đã lan khắp Ảo Giới. Hoả thành phía tây và các trạm gác của Hắc Kỳ cũng bị dẹp bỏ, nên đường về qua vùng lãnh địa Người Nấm rất gần mà không gặp trở ngại nào.
Đám Người Nấm cùng ngã chiến đấu trên chiến trường Đông Nam lúc trước, bây giờ gặp lại nhau vui mừng ghê lắm. Ngã với Nặc tử lưu lại Hoả Sơn một tuần học cách chế thuốc và bầu bạn với những con người nhỏ bé đáng yêu. Ngã cũng nhân dịp này viết lại cuộc hành trình vô Chốn Manh Động gửi lên diễn đàn để chia vui cùng Ảo Giới. Qua cơn đại nạn, Chốn Manh Động bắt lại liên lạc với Ảo Giới bên ngoài nên chuyện gửi tin lên mạng rất thông thoáng.

Chương 38: Cô Năm blog - Hành quyết trong ruộng dưa


Hai bà cháu quanh quẩn vùng Chân Phễu mất bảy ngày, mò từng bờ đá, từng gốc cây, cũng không tìm thấy điều gì khác lạ. Nước từ Long Hồ đổ xuống Tiểu Hồ qua đoạn Chân Phễu hẹp bị dồn nén lại, tung bọt trắng xoá, mờ mịt cả một vùng không gian. Nước lại rất ấm, dường như có mạch nước nóng từ lòng đất phun lên. Chính điều đáng ngờ này giữ chân hai bà cháu lại Chân Phễu suốt một tuần. Núi rừng bên ngoài đã trở lạnh dữ dội, cây bắt đầu trơ lá đen đúa khẳng khiu, nhưng quanh vùng Chân Phễu cây cối vẫn xanh tươi trong vùng khí hậu ấm áp khác thường.

Chương 37: Cô Năm blog - Đồ đệ Trư Bát Giới và khoá học cỡi heo

http://images1.wikia.nocookie.net/__cb20120927195205/lotr/images/9/99/HobbitATA3.jpeg
***
Ngã nói tới tên Mã Tiền thì tự dưng nghe bắp đùi nhói đau như có ai đâm trúng. Ngã la lên một tiếng, vừa định nhích chân lên thì bàn chân đụng trúng vô bụng con heo. Con vật bỗng nhảy lồng lên rồi phóng bạt mạng về phía trước. Ngã hoảng hốt ra lệnh:
– Đứng lại. Đứng lại.
Con heo vẫn cúi đầu phóng đi ào ào. Ngã buộc phải nằm rạp xuống ôm cứng cái cổ lông lá xù xì của nó mà không biết làm cách nào cho con quái vật đứng lại.
Tiếng Nặc tử la thảng thốt phía sau, nhỏ dần rồi mất hẳn.
Con heo rừng phóng cuống cuồng như ma đuổi. Cái bao tải đen bịt kín hai mắt nên nó cứ bươn đại về phía trước bất kể lùm cây hay dốc đá. Mặt ngã đau rát vì cây quẹt, phải úp luôn xuống gáy con heo nên chẳng còn nhìn thấy gì, đành phó mặc mạng mình cho ác quỷ. Hai đầu gối ngã thỉnh thoảng lại va trúng chướng ngại vật đau nhói từng cơn.

Chương 36: Cô Năm blog - Lời chào của Âm Binh Tả Sứ


Tiếng đàn bát nhị lãng đãng từ mé tây vọng sang, càng lúc càng rõ dần, càng lúc càng ai oán.
Con sói to lớn trước mặt ngã bỗng cụp đuôi lùi lại. Hai tai nó dỏng lên nghe ngóng, cái mũi hốt hoảng đánh hơi bốn phía. Tiếng tru trên ghềnh đá vang lên như khóc gào. Mấy con sói trên đồng bỗng khuỵu chân xuống ngước lên nhìn trăng rồi cất tiếng tru dài thê lương.
Ngã chưa kịp rõ sự tình, một đám mây đen đã xuất hiện phía đằng tây. Đám mây kéo ào ạt về phía cánh đồng. Ánh trăng vàng bùng cháy từng hồi man di. Bọn Người Gió đều tuột xuống khỏi lưng ngựa, cùng đám Người Nấm co cụm lại thành một nhóm. Trên khuôn mặt những người đứng quanh ngã hiện ra sự kinh hãi tột độ. Mùi tử khí ghê rợn lan đi trên cánh đồng đầy xác chết. Đám mây đen thấp dần xuống ngang ngọn cây rồi ào tới bên vòng tròn sói đỏ đang bao vây lòng chảo. Tiếng tru kinh hoàng chết chóc vang lên đột ngột bị cắt đứt nửa chừng. Một đoạn đỏ trên vòng tròn bị đám mây đen ngốn mất. Đám mây biến thành đàn quạ trắng khổng lồ xoè những cái móng nhọn còn đẫm máu xà dần xuống cánh đồng. Tiếng tru kinh khiếp của bọn sói đỏ lại tiếp tục vang lên. Con sói trước mặt ngã dựng đứng lông cổ, nó không đứng nữa mà ngồi bệt trên đất run rẩy thủ thế. Con quạ bay trước to lớn gấp đôi những con bay sau, cái mỏ vàng khè dữ tợn há ra. Nó xoè cánh bay ào ào về phía ngã. Tiếng kêu rùng rợn từ trên cao bất chợt vọng xuống làm ngã choáng váng, nhộn nhạo té quỵ xuống.

Chương 35: Cô Năm blog - Chiến trường Manh Động

***
Ba bà cháu rời thôn Rồng Rắn được ba ngày đường. Vùng này đã là chân bình nguyên nên mặt đất thấp dần xuống gần ngang mực nước sông. Xa xa, đằng tây, dòng nước bạc nắng uốn lượn giữa đồng cỏ xanh.
Tiểu Cáp Mô vừa nhìn thấy con sông thì thụt lùi lại phía sau. Ngã lạ lùng hỏi:
– Có chuyện gì vậy?
Nặc tử giở bản đồ ra coi lại, lo lắng nói:
– Hình như đây là đoạn hạ nguồn của sông U Tịch.
Ngã lật đật nói:
– Rõ ràng là bà cháu mình đã cố đi lệch sang mé đông để tránh vực đá. Sao lại vẫn bị kéo về phía này.
Nặc tử hối hả khoát tay chỉ lên bờ đá:
– Không xong rồi. Có kẻ nào lẻn vào lập chương trình nối mạch. Mau. Mình đổi qua hướng này.
Tiểu Cáp Mô vừa nghe xong là nhảy vô bụi cỏ rậm. Ngã với Nặc tử cũng men theo ghềnh đá quay ngược sang hướng đông. Hai bà cháu đi được nửa ngày đường thì dừng lại bên một mỏm đá, chưa kịp ngụm nước đã nghe tiếng la huyên náo bên kia ghềnh. Ngay sau đó lại có ba tiếng còi vang lên lanh lảnh. Nặc tử vừa nghe qua đã biến sắc, quay sang ngã:
– Phái Toái Chỉ gặp nạn.

Chương 34: Cô Năm blog - Bình nguyên Apple và thôn Rồng Rắn


Nouveau Logo Apple et ses déclinaisons produits
***
Ra khỏi thành eBay, hai bà cháu theo Đông-Tây link nhằm hướng Đông Thổ dấn bước. Đường sang vùng Trung Du xuyên qua những rừng cây lá kim thưa thớt. Đi sâu về phía đông, rừng lá kim dần thay thế bằng rừng giá tị và bằng lăng rậm rạp âm u. Khí hậu từ khô ráo se lạnh chuyển sang ẩm ướt nóng nực. Mưa liên tục nhiều ngày. Mưa dầm dề từ sáng tới tối. Lúc đầu, cả nhóm còn phải chui rúc trốn mưa trong những hang động ẩm thấp, về sau đành phải dầm mưa, lội rừng lầy mà bươn tới. Muỗi vằn, côn trùng độc vùng này nhiều vô kể. Ngã với Nặc tử nhờ có chất độc hoàng điệt trong người mà tránh được phần nào trùng độc, nhưng khí hậu khắc nghiệt làm sức khoẻ hai bà cháu suy sụp kinh khủng. Chỉ có Tiểu Cáp Mô là ra vẻ thích hợp với khí hậu rừng rậm ẩm ướt, nó cứ nhởn nhơ oàm oạp lội mưa mà đi.

Chương 33: Cô Năm blog - Thành eBay

Digital Art   Chinese Rain
***
Cổng thành Tây hiện ra sau màn tuyết trắng. Mấy dãy nhà lúp xúp dưới chân tường có vẻ như là quán nước hàng ăn.
Nặc tử khoát tay cho Tiểu Cáp Mô đi trước dò đường. Hai bà cháu không dám tiến tới cổng thành mà nép sau mấy hàng tùng quan sát. Không gian yên ắng ghê rợn. Gió thổi qua mấy dãy nhà hoang không một bóng người. Nặc tử lo lắng nói:
– Cổng Tây này luôn có ngựa xe nhộn nhịp như mở hội, nay vắng lặng như vầy thì chắc trong thành đã có chuyện không hay. Hai bà cháu mình đã đi một đoạn đường dài để tới đây lại mất hết hành lý, chẳng lẽ rồi không vào thành mua sắm. Bà Năm cứ bám sát theo tiểu bối, nhất định mình phải tìm cho ra chỗ nghỉ chân qua đêm trong thành. Rồi còn lùng kiếm thêm một số vật dụng đi đường. Ngoài bốn cổng chính ra, còn có một số con đường nhỏ dẫn vào thành, hy vọng ở đó không có ổ mai phục.

Chương 32: Núi Răng Sói và Đông-Tây link

***
Ngã với Nặc tử nghe tiếng động giật mình quay lại, chỉ vừa kịp thấy cái bóng đen nhảy vô bụi cây. Nặc tử khó chịu ra mặt:
– Cái thằng cóc chết này bám theo bà cháu mình làm gì.
Ngã nói:
– Chắc nó buồn nên bám theo thôi. Mà, hay là nó còn thèm mấy cục pin của nhà ngươi?
Nặc tử nghe vậy thì đổi giọng ngọt ngào gọi với vô bụi cây:
– Tiểu Cáp Mô nghe đây. Ta còn đúng năm cục Pin nữa, nếu ngươi chịu theo cõng hành lý tới thành Y Bêi thì ta trả công cho.
Tiểu Cáp Mô ngồi yên trong bụi không tỏ thái độ gì, nhưng khi ngã bước đi thì nó lại bò ra lẽo đẽo bám theo.

Chương 31: Cô Năm blog - Vượt sông Đoạt Hồn Hà

Video abspielen...
***

Trời khuya nóng bức lạ lùng. Mồ hôi ngã chảy từng dòng trên sống lưng.
Hai bà cháu vạch cỏ bò từ từ lên. Mấy cái lu nước bị bể nằm lổn ngổn bên hè phủ cỏ dại. Ngôi nhà bị mưa bão đẩy nghiêng về một bên. Đây là loại nhà tạm bợ cất trên đồng nước nổi, cột nhà thân tràm, mái lá dừa nước, tường phên tre. Tiếng mọt ăn gỗ kọt kẹt vang lên trong đêm tĩnh mịch. Ngã đoán, căn nhà này bị bỏ hoang ít nhất là hơn hai năm. Ánh trăng vàng đỏ quyện lẫn bóng mây tím tái đong đưa vầng sáng trên mấy gò đất nổi. Có rất nhiều gò đất nổi nằm lô nhô trên đồng như những ngôi mộ khổng lồ trong nghĩa trang hoang lạnh. Không một ánh đèn đêm. Không một bóng đom đóm lập loè.

Chương 30: Cô Năm blog - Đường qua Mũi Móng Chim

Chào quý bằng hữu!
Từ khi theo Nặc Tử vượt qua cánh đồng lau đỏ thì ngã cũng mất luôn liên lạc với Ảo Giới bên ngoài.
Bây giờ tới Hoả Sơn, ngã mới truy cập lại được đường vô diễn đàn cũ, kể tiếp cuộc hành trình của ngã với Nặc tử vô Chốn Manh Động.
Trước tiên ngã gửi cái bản đồ Chốn Manh Động vô đây cho quý bằng hữu coi, âu cũng là để mọi người tiện theo dõi cuộc phiêu lưu phong ba bão táp của ngã.

bando

*


Chương 29: Cô Năm blog - Password Cánh Đồng Lau Đỏ

das Licht der tiefstehenden Sonne verwandelt das Schilfgras
***
Nhà thuỷ tạ của phái Tiêu Dao xây trên mặt hồ, nước bên dưới trong leo lẻo, in bóng thành lan can sơn đỏ có treo những chậu hoa trà trắng xoá. Mạn Đà sơn trang vào buổi sáng càng thêm rực rỡ, hơi sương sớm chưa tan hết, những cụm hoa trà đủ màu sắc hiện ra mập mờ trong sương mỏng như tranh thuỷ mạc. Không gian thơm ngát hương mạn đà la, quyến dụ mê hoặc.
Buổi ăn sáng do hai cô gái áo tím và áo lam đưa tới, có những món bánh trái khoai củ chế biến vô cùng cầu kỳ tinh xảo. Bất giác không kìm được suy nghĩ, ngã lại hỏi:
– Trang chủ là ai?

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013

Chương 28: Cô Năm blog - Cõi Bất Nhất




Nặc tử hớt hải kéo tay ngã quay ngược lại, không theo con đường cũ ra chợ mà quẹo qua một con đường hẻm đầy cỏ rác giấy vụn. Càng vô sâu con đường càng hẹp dần, lau sậy cao ngút ngàn. Nặc tử cứ lặng thinh thi triển khinh công vạch lau cỏ mà lách đi. Ngã cũng vận hết nội lực đuổi theo gã. Chạy được một đoạn thì chỉ còn là biển tranh mênh mông, xa xa vài tàn cây đứng lẫn trong vạt mây chiều. Chạy thêm một đoạn nữa, cảnh vật đã biến đổi dị thường. Núi đồi trùng điệp lẫn trong sương xám. Ngã bất giác hoảng sợ kêu to:

– Nặc tử, đây là đâu?

Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013

Chương 27: Cô Năm blog - Bị Hắc Lệnh Kỳ săn đuổi

***
Cách đây năm hôm, khi ngã gửi lá thư tuyệt tình của Sáu Hận lên blog thì xảy ra sự cố. Bọn Ưng Khuyển từ đâu bỗng tràn vô máy, xoá sạch bài vở, phong toả toàn bộ khu vực, suýt nữa thì tính mạng ngã lâm nguy.
Buổi trưa đó, ngã và tên họ Nặc ngồi trong một quán nét, giữa một bầy con nít choai choai của xóm lao động. Lá thư của Sáu Hận vừa gửi đi được mười phút, màn hình bỗng nhấp nháy liên tục, cánh cửa vô blog trước đó đã khoá kỹ tự dưng mở ra, máu đỏ tràn qua khe cửa. Tên họ Nặc đang ngồi quáy lỗ mũi ở bàn kế bên, nghe tiếng kêu cứu của ngã liền chồm qua giật đứt ổ cắm điện. Gã chửi thề một tiếng rồi hấp tấp nói:
– Bà Năm, mình phải đi ngay khỏi chỗ này.

Chương 26: Cô Năm blog - Sáu Hận, nhân chứng cuối cùng


Chương 25: Diễn đàn Miền Miên Ảo



6 nhận xét:


Ẩn Danh:
Xin lỗi, tôi có tin khẩn, phải cắt ngang câu chuyện kể của cô Năm. Suốt mấy hôm nay, tôi không làm sao vào được diễn đàn, các con đường dẫn đều bị Hắc Kỳ phong toả, nhiều chỗ chúng bằm nát như tương. Tôi phải nhắn mail sang cho cô Năm mới được cô Năm cử gã họ Nặc qua dẫn đường.
Nay vào được đây thì báo tin với các bạn:
Cách đây ba hôm, vào lúc nửa đêm, Bắc bị công an điều tra tội phạm xã hội khám xét nhà, tịch thu máy tính và bắt đi. Hiện Bắc bị giam nơi nào, tình trạng sức khoẻ ra sao thì không ai rõ. Có nguồn tin bí mật cho hay, Bắc có thể sẽ bị toà án truy tố về tội danh vu khống, lợi dụng diễn đàn ảo đưa tin sai sự thật, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự và uy tín cán bộ. Nhưng sự việc dường như là nghiêm trọng hơn. Ai dò tìm được tin tức của Hoài Bắc, xin lên tiếng báo cho bạn bè biết.

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

Chương 24: Cô Năm blog - Hoa đào rơi bên thảo lư

***
Sau cái chết của ông Tám và thằng Sỏi, ngã trở về Cao Nguyên với nỗi đau giết người lầm lỡ, với nỗi lòng kẻ hơn hai mươi năm lưu đày biệt xứ. Thân bằng quyến thuộc đều nghĩ, ngã đã chết trong lần nổ mìn dưới chân đèo Bảo Lộc. Vết thương trong lòng họ chắc đã liền lạc từ lâu, bởi vậy mà ngã không tìm gặp lại một ai. Trong thân xác dị tật tàn phế này, hội ngộ chỉ gợi lại niềm đau.
Thảo lư, căn lều cỏ của ngã nằm bên bờ rừng mộc miên, nắng soi nghiêng nghiêng qua tán lá rừng giao thoa hai cõi đất trời. Từ đây nhìn về thung lũng ngút ngàn lau trắng, từ đây nhìn về miền xuôi mờ mịt phù vân. Gió núi lùa qua song thưa mang theo mùi hoa cỏ dại, mùi vỏ mộc miên, mùi lá mục rữa qua những mùa thu dầm mình trong suối lạnh.

Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

Chương 23: Cô Năm blog - Âm binh bất động thủ


Trong bóng tối bên hiên nhà có tiếng người cất lên.
– Xin lỗi, con chỉ ghé xin miếng nước.
Lão Thể la hoảng:
– Coi chừng. Năm, cho nó nhát cuốc.
Ngã thận trọng huơ cuốc tới gần. Đó là một thằng trẻ tuổi ốm xanh xao. Nó ngồi dựa lưng bên vách nhà ra chiều mệt mỏi lắm, thấy ngã tới, nó lảo đảo bò dậy cúi đầu chào.
Ngã bực mình quay qua la thằng cha Thể:
– Thằng Sỏi chứ ai. Suýt nữa thì giết oan.

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

Chương 22: Cô Năm blog - Án mạng trên đầm Thuỷ Điệt

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg0YPO_ykWdPQwpPn5I-izSH1WemA-JpFIOttWKBrC8dTUUBgM-xp9VcjEqwJqL0w9c3R9EooPsMxVgM5AJeTRLMrIzZTKgMbsOTsz_I6p1srKzgDcfOu_vY602YZUG6Hac3RO1tmVrHwyS/s1600/matchbox.jpg
***
Ngã tỉnh dậy trong bóng tối nhập nhoạng, hồn vía cứ lơ lửng chỗ nào, không nhớ nổi chuyện gì xảy ra. Lồm cồm ngồi dậy thì thấy mình đang ở trên giường, có giăng mùng cẩn thận. Bên ngoài, muỗi từ đầm Trai bay vô từng đàn vo ve, chắc là trời mới xập tối.
Ngã ngồi yên trong mùng cố nhớ lại sự tình, bỗng đâu trí nhớ cùng cơn tức giận đùng đùng tràn tới. Tức thời ngã tung mùng nhảy ra, chụp lấy cây cuốc quyết phen này sống chết với thằng tiểu tử nhà Đường Sơn.
Nhưng thằng tiểu ma đầu đó đã trốn đi từ lúc nào. Ngã vô bếp coi lại bình nước trà, không ngờ bình trà cạn chỉ còn chút nước, lá cam thảo đất bên trong đã hoá chua. Khi đó mới đoán là mình trúng độc mê man đã mấy ngày. Ngã vừa giận thằng con rùa vừa tự trách mình, bôn tẩu trên giang hồ bao nhiêu năm mà lại bị hại về tay một đứa con nít. Lão Thể biến đi đằng nào, nay quay về ngồi bên ngạch cửa. Lão lầm bầm nói:
– Thiệt dại. Năm thiệt là dại. Thằng đó là truyền nhơn của Mã Tiền, sử dụng độc dược thần sầu quỷ khóc mà Năm chẳng đề phòng gì.