Nhãn
Thứ Năm, 4 tháng 1, 2018
Trò chuyện với một bạn đọc Bờ Bên Kia
Bạn thân mến.
Cảm ơn lá thư của bạn về những mối quan tâm đến tác phẩm Bờ Bên Kia. Cuốn tiểu thuyết này tôi viết xong đã lâu, gửi tặng bạn đọc rồi cứ tưởng là mình hết trách nhiệm. Hôm nhận được thư bạn, tôi thật tình muốn trả lời ngay những câu hỏi của bạn. Nhưng khi tôi cố quay về vùng không gian tiểu thuyết đó, nó lại hiện ra ở một bến bờ nào mờ ảo xa xăm, không rõ đường về, không có đò sang.
Tôi nhớ lại khoảng thời gian viết truyện, có những lần vì bận rộn công việc tôi phải ngưng sáng tác một thời gian dài. Sau đó tìm về bờ bên kia rất khó khăn. Cứ như là tôi đánh mất tiếng gọi đò, cứ loay hoay mãi trong vùng lau sậy rối rắm bên này, thấy tuyệt vọng và thất lạc.
Có thể là cuộc sống đời thường và cuộc sống văn chương của tôi có những khoảng cách quá lớn, con người thật và con người văn của tôi quá khác biệt, mà tôi lại không có những phút thư giãn làm cầu nối đưa mình đi giữa hai bến bờ.
Khoảng thời gian mất dấu bờ bên kia lâu nhất là vào năm 2011-2014. Cuốn tiểu thuyết bắt đầu viết vào khoảng năm 2009, khởi đăng năm chương đầu tiên trên Litviet (https://litviet.wordpress.com/) vào tháng 9. 2011, rồi Litviet đóng cửa, tôi ngưng viết. Một năm sau đó tôi tìm cách quay lại bờ bên kia, nhưng không sao sang được bên ấy, thơ thẩn chờ hết hai mùa hoa đào rơi bỗng rồi nghe được tiếng mái chèo khua nước trên sông.
Bây giờ tôi cố gắng miêu tả nó cho bạn, trong những ngày nghỉ lễ cuối năm này tôi may mắn có một khoảng không gian tĩnh lặng để chờ một chuyến đò, nhưng cảm xúc ngày này chắc không còn đầy đủ như ngày trước.
Thứ Tư, 6 tháng 9, 2017
Bờ Bên Kia: Chương 18: Phần kết
Bờ Bên Kia - Chương 17: Qua nửa dòng sông
Bờ Bên Kia - Chương 16: Phần tàn
Bờ Bên Kia - Chương 15: Hoả lực miền Đông
LTH
Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016
Thông báo Bờ Bên Kia
Bảo đảm gay cấn hấp dẫn cho đến... hơi thở cuối cùng :-) Một cuốn psycho -thriller được viết trong sáu năm vật vã đọc sách tâm lý - triết học và tìm tòi tài liệu pháp y. Qua nhiều lần chỉnh sửa trên blog, cuối cùng tôi dừng lại vào tối hôm nay, chấp nhận những chương đã đăng trên blog là bản cuối cùng.
Ngày mai tôi bắt tay vào viết cuốn tiểu thuyết thriller mới mang tên: "Đêm nay băng giá". Công việc này sẽ kéo dài trong nhiều năm vì thời gian và sức khỏe của tôi không được dồi dào. Mà tôi cũng không viết nhanh viết dối được. Chuyện sáng tác bao giờ cũng kèm theo một khoảng thời gian rất lớn dành cho việc khảo sát thông tin, tìm tòi tài liệu, bổ xung kiến thức, thâm nhập thực tế... Nhất là thriller. Để có được sự căng thẳng, đe doạ không nằm ngoài tính logic, thriller không chỉ đòi hỏi óc tưởng tượng, vốn văn chương mà còn đòi hỏi kiến thức về y khoa, pháp lý, hành chánh, chính trị… và nhất là vốn thực tế.
Đó là sự lựa chọn, là cố gắng, là mục tiêu và niềm mơ ước của tôi.
Bờ Bên Kia - Chương 14: Phần tận
Cơn ớn lạnh kéo đến giữa đêm làm tôi tỉnh giấc, người vã mồ hôi. Tôi trở mình, mấy cái lò xo cũ kỹ bên dưới kêu lên kẽo kẹt. Hơi lạnh tràn qua lớp áo khoác. Hơi lạnh làm khớp cổ chân tôi nhức nhối. Tiếng gió hồ dương thụ xao xác ngoài xa. Tiếng côn trùng rỉ rả trên đồng thục quỳ. Tiếng mưa rưng rưng những chùm hoa thủy thảo. Đây là đâu? Tôi lập cập ngồi dậy, bàng hoàng tự hỏi. Giấc ngủ đã kéo tôi trở về chốn cũ hay ý thức đang giục giã tôi đi.
Háng tôi đau thốn. Bàn tay tôi sờ lên háng, bỗng rồi giật mình. Ở đó trồi lên một cục dữ tợn. Nó vẫn còn nằm đó, giữa lớp giấy ẩm – một cái cọc nhọn.
Thứ Hai, 19 tháng 12, 2016
Bờ Bên Kia - Chương 13: Dặm đường truy sát
Phi trường Bergen – Na Uy, bảy giờ sáng, trời vẫn còn tối mù, xám xịt. Từ phi trường về Laksevåg khoảng mười ba cây số, kể luôn đoạn đường hầm Knappe dài sáu cây số. Tôi kéo vali áo quần nhảy lên taxi.
Đến Laksevåg, tôi mướn chiếc xe Fiat chín mươi PS của ông Amberg. Ông già đã lo sẵn cho tôi những vật dụng cần thiết cho hai tuần cắm trại. Đồ ăn, nước uống, đèn pin, đèn bão, một can xăng dự trữ, cần câu và mồi cá… Ông già Amberg vừa phụ tôi chất đồ lên xe vừa ca cẩm, cứ như là ông ấy không muốn giao chìa khoá nhà nghỉ cho tôi.
Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2016
Bờ Bên Kia - Chương 12: Phần diệt
Đó là phần diệt của Nils.
Phần diệt của Nils là Robert.
Phần diệt của Robert là Nils.
Phần diệt của Nils và Robert là tự ngã.
Phần diệt của tự ngã là tôi.
Tôi là Robert. Vi thường gọi tôi là Nils.
Nils nói:
"Robert. Chúng ta phải đi tìm nó."
"Ai?"
"Kẻ sát nhân."
Chúng ta phải tìm ra nó, phải săn lùng nó đến tận cùng những xó xỉnh tăm tối, phải lôi cổ nó ra giữa vùng sáng ý thức, phải nhận diện được khuôn mặt nó để giải thoát cuộc đời mình khỏi những ám ảnh mê loạn.
Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2016
Bờ Bên Kia - Chương 11: Đòn chân sát thủ
Năm mười sáu tuổi tôi thôi học judo, ghi danh vào võ đường karate, mặc cho mạ ca cẩm chuyện bếp núc và mặc cho ba chất vấn chuyện học hành. Tôi bước chân vào võ đường Yamaoka với cái quần jean lem luốc rách đầu gối và yêu anh Kiyoshi trong bộ áo gi trắng tinh thanh khiết. Yêu ngay từ buổi tập đầu tiên.
Rồi tôi trở thành một con người khác.
Không phải những cú đấm, cú đá ở võ đường chuyên nghiệp làm tôi giảm bớt sự hưng phấn, mà, bài học lễ nghĩa và sự dịu dàng của anh Kiyoshi làm tôi trở nên nhu mì. Kiyoshi hiện ra trong mắt tôi không giống như chàng hoàng tử mà tôi luôn mơ ước ở tuổi mười bốn. Sư huynh Kiyoshi, con trai võ sư Yamaoka, là một người đàn ông đã có vợ con và lớn hơn tôi mười lăm tuổi. Chưa bao giờ tôi cho phép mình nhìn thẳng vào mắt Kiyoshi hay bày tỏ thái độ lả lơi bất nhã. Trước mặt anh ấy, bao giờ tôi cũng cúi đầu giữ lễ và học cách ăn nói khiêm cung. Đứa trẻ tuổi lên năm với một quá khứ kinh hãi giờ đây tìm thấy sự bình an bên chiếc bóng lặng thênh của Kiyoshi. Ba mạ và những người đồng hương của họ sẽ chẳng bao giờ tin vào mối tình thánh thiện không nhục cảm của tôi. Mỗi khi nghĩ đến chuyện cả hội đồng hương người Việt lôi võ đường Yamaoka ra đàm tiếu là tôi nghẹn ngào chôn kín mối tình của mình xuống tận đáy lòng, nhưng chẳng vì vậy mà Kiyoshi biến mất khỏi giấc mơ thần thoại. Vì Kiyoshi mà tôi có mặt ở võ đường năm buổi chiều trong tuần, vì Kiyoshi mà tôi quyết tâm vào ngành pháp y tìm công lý, vì Kiyoshi mà tôi luôn bò dậy đi tiếp sau mỗi lần bị đánh gục.
Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016
Bờ Bên Kia - Chương 10: Phần hủy
Em không nhận ra tôi sao?
Tôi đây.
Mẹ có bao giờ bị ám ảnh bởi những giấc mơ không?
Em có hình dung ra sự đe dọa không?
Bà có nhìn thấy những cái rễ ma quái dị dạng của cơn ác mộng không?
Bà Raskovic.
Tôi là gã hàng xóm ở tầng bốn.
Tôi sẽ giết chết bà bằng con dao cắt cà chua.
Tôi cố giữ mình tránh xa tội ác đã được định sẵn. Mỗi buổi tối tôi tự giam mình sau cánh cửa có ba ổ khoá, cách ly với quá khứ. Nhưng cánh cửa có ba ổ khoá cũng sẽ không ngăn chận được giấc mộng giết người. Một đêm nào đó, tôi sẽ lần lượt mở từng ổ khoá, bước ra hành lang tối đen. Con dao cắt cà chua nắm chặt trên tay. Căn hộ của bà Raskovic nằm ở tầng trệt, nhìn ra khoảng vườn hẻo lánh. Thành ban công thấp, khuất giữa những bụi tuyết tùng xum xuê. Không phải tình cờ mà trong giấc mơ tôi chọn bà Raskovic. Căn hộ của bà goá rất dễ đột nhập, chỉ cần đi vòng ra sau bụi tuyết tùng, nhón gót đu lên thành sắt, đạp chân lên bờ tường. Từ trong ký ức xa xăm tôi cũng từng sống trong một căn hộ ở tầng trệt, có ban công nhìn ra khoảng vườn hẻo lánh. Trong những đêm mưa sụt sùi, thằng tôi bé nhỏ sợ hãi rúc mình trong góc giường. Nó nghĩ đến những người đàn ông hung tợn trèo qua ban công. Những người đàn ông thường nồng nặc mùi rượu, đi qua hành lang, chui vào phòng mẹ.
Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2016
Bờ Bên Kia - Chương 9: Cảnh sát liên bang
Max Krusovice chờ tôi ngoài hành lang, cùng một người đàn ông ngũ tuần đầu hói má phệ.
"Andreas Brandt. Thanh tra BKA, Wiesbaden, điều tra viên về tội phạm người Việt tại Đức."
"Chào ông. Doktor Nguyen."
Tôi chỉ gật đầu chào, cố kèm theo một nụ cười niềm nở. Trong khuôn viên viện Pháp Y này, không khi nào tôi bắt tay ai. Người đàn ông cũng mỉm cười, một nụ cười thân thiện chuyên nghiệp. Tôi đứng thẳng lưng chờ đợi. Loại đàn ông này sẽ không nói những câu vô bổ kiểu như "tôi có nghe nói về cô", hay hỏi những câu xã giao "ca phẫu thuật vừa rồi ra sao". Ông ta là người của BKA – Bundeskriminalamt – cảnh sát hình sự liên bang từ trung tâm đầu não Wiesbaden, ông ta biết hết mọi thứ.
Thứ Năm, 1 tháng 12, 2016
Bờ Bên Kia - Chương 8: Phần điên
"Kẻ đần độn là kẻ không bao giờ có tài sản tri thức, hắn sinh ra đã nghèo và sẽ nghèo mãi. Kẻ điên dại là một kẻ trước có tài sản, nhưng đã mất đi, và hắn trở lại tình trạng kẻ đần độn." Jean-Étienne Esquirol.
Natalia Kuchkova là cô người mẫu trẻ gốc Nga, xinh đẹp và đần độn. Thông thường người ta vẫn nghĩ, người mẫu không cần đến tri thức, cô ta chỉ cần trẻ đẹp, kiên nhẫn và chịu cởi bỏ áo quần. Nhưng giữa hàng ngàn đứa con gái tuyệt đẹp, phải có những yếu tố khác thường mới tách được mình ra khỏi đám đông mà trở thành cái bánh ngọt. Natalia không hề có những yếu tố khác thường. Cô ta có một mẫu số chung của cái đẹp và mẫu số riêng của sự may mắn. Một thân hình tuyệt hảo, một khuôn mặt kiều diễm, một sự kiên nhẫn của loài cừu và là người tình mới nhất của Chefredakteur. Lẽ ra bao nhiêu đó cũng đủ cho một sự khởi đầu, nhưng sự ngu đần của cô ta làm mọi người trong ê kíp hoá điên. Nhiều lần tôi định túm lấy mái tóc xịt đầy keo, đá cô ta văng qua cửa sổ, hay ít nhất cũng chụp nguyên thùng rác lên cái đầu mít đặc. Nhưng đó không phải là việc của tôi. Bao giờ gã Chefredakteur chán cô ta thì chuyện thô bỉ đó sẽ xảy ra. Tôi nhã nhặn mỉm cười:
"Natalia, bây giờ cô hãy nhắm mắt lại và tưởng tượng…"
Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2016
Bờ Bên Kia - Chương 7: Ánh mắt tử thi
Cảnh cáo: Người yếu bao tử không nên xem chương này. Để viết được nó, tôi mất hết nửa năm tìm đọc tài liệu y khoa, xem video dao kéo... và uống mấy chai thuốc đau bao tử.
LTH
Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2016
Bờ Bên Kia - Chương 6: Phần độc
Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2016
Bờ Bên Kia - Chương 5: Áo lụa Thượng Hải
Ba mạ tôi và những người đồng hương của họ không bao giờ biết được công việc thực sự của tôi sau những bức tường trắng. Họ chỉ biết tôi là bác sĩ, một bác sĩ theo nghĩa, luôn trả lời suôn sẻ những câu hỏi về bệnh xổ mũi, đau răng, táo bón…
Chỉ có Chấn biết rõ tôi là ai.
Thật lạ lùng. Một kẻ không nói được câu tiếng Đức hoàn chỉnh, không sao gọi đúng tên con đường mình ở, lại có một đống kiến thức đầy đặn về ngành pháp y. Lúc đầu những câu hỏi bất chợt của Chấn làm tôi ngạc nhiên, thú vị. Dần dà mối quan tâm của Chấn khiến tôi cảm thấy bất an và khó thở.
Thứ Bảy, 5 tháng 11, 2016
Bờ Bên Kia - Chương 4: Phần sâu
Không ai có thể duy trì quá khứ để đưa nó quay ngược trở về hiện tại.
Em yêu! Chỉ có quá khứ tự duy trì chính nó, một cách tự động, và mang một quyền lực ghê gớm. Nó không ngừng tìm cách quay về và lén lút nối kết với hiện tại, như những kẻ tội phạm và đồng lõa. Nó không ngừng tái hiện trong những giấc mơ tối tăm u khốc. Cho dù anh sợ hãi và chối bỏ nó, thì nó vẫn ngang ngược trở về từ trong vùng tối đen của vô thức. Người yêu trong giấc mơ của anh! Anh muốn kể cho em nghe về những giấc mơ của mình.
*
Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2016
Bờ Bên Kia - Chương 3: Ngôi sao cô đơn
Tôi lớn lên trong một thế giới nhỏ hẹp và tù túng. Ba mạ tôi và những người đồng hương của họ sẽ không bao giờ hiểu được điều đó. Những buổi tối mùa hè, tôi thường ngồi bên khung cửa sổ nhìn lên bầu trời và tìm cho mình một vì sao. Ngôi sao đó không cần phải lớn, không nhất thiết phải màu xanh hay màu đỏ, chỉ cần nó nhấp nháy mời gọi, hứa hẹn cho tôi một thế giới riêng với những ảo giác quyến rũ mê hồn. Tôi sẽ đến đó bằng trí tưởng tượng của mình. Trí tưởng tượng kéo tôi đi, bay hun hút vào vùng không gian thăm thẳm nhiệm mầu.
Mười bốn tuổi, tôi chối bỏ tuổi thơ của mình, bởi vì tôi căm ghét nó. Tôi giã từ thế giới nhỏ bé tù túng bằng mối tình đầu tan nát tức tưởi. Nỗi đau theo tôi mãi. Nó thường kéo những ký ức của tuổi hoa niên trở về, trong nỗi cô đơn, trong đêm tối tĩnh lặng.
Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2016
Bờ Bên Kia - Chương 2: Phần mộng
Thứ Ba, 18 tháng 10, 2016
Bờ Bên Kia - Chương 1: Bóng tối ban mai
Một người đàn bà đẹp không đi tìm nhan sắc của mình trong những tấm gương. Nàng tìm điều ấy trong đáy mắt của những người đàn ông.
Đó là một cuộc hành trình tìm kiếm đầy đam mê và kỳ diệu mà tôi không thể nào chia sẻ cùng Nils.
Nils bảo, nụ cười của tôi lạnh lẽo quá, nó không hợp với kiểu mặt phụ nữ Á Châu dịu dàng ấm áp. Tôi nhún vai. Nils có trăm ngàn lý do để chê bai, nhưng cả hai chúng tôi đều hiểu, những lý do đó chỉ là tấm rào cản mong manh để hai đứa đừng ngã vào vòng tay nhau. Khi ấy, thảm hoạ sẽ đến. Khi ấy, tôi nhìn vào đáy mắt của Nils chỉ thấy sự sợ hãi.
Vi, đôi chân em quá dài đối với một người phụ nữ Việt Nam. Thân hình em quá… Thôi, thôi mà, Nils. Những người như anh chờ đợi điều gì ở một người phụ nữ Việt Nam. Đôi chân vịt ngắn ngủn? Thân hình bồ câu tròn trịa? Thích ngồi còng lưng trong bếp cuốn chả giò hơn thích nằm dài trên giường?

















